Mình vừa trả tiền rác xong. Sau khi đưa tiền cho em gái và nhận của em lời cám ơn thì cảm thấy xúc động, xót xa và rơi nước mắt vì các em là sinh viên. Việc làm thêm với sinh viên thì không phải là vấn đề gì to tát nhưng điều đáng nói ở đây là các em phải kiếm thêm tiền bằng việc thu gom rác, một môi trường làm việc thật sự không thoải mái, chắc là vậy. Chưa kể đến việc có được hợp đồng thu gom rác như thế này cũng không phải dễ, phải qua đầu mối hết.
Nhiều lần khi bản ngã nổi lên và trào dâng như những con sóng thủy triều, mình đã nghĩ rằng mình là người chịu thiệt thòi trong gia đình, mình làm được cái này cái kia, mình cũng đã từng kiếm tiền bằng việc dọn dẹp lau chùi văn phòng, kể cả dọn nhà vệ sinh. Nhưng hôm nay, mình đã nhận ra được bài học của bản thân, cho dù đã hơn nửa đời người (60 năm cuộc đời), thì những bài học của cuộc sống vẫn luôn đến để mình phải học, cho hết kiếp người. Thật đáng xấu hổ.
Định viết fb nhưng mà trên fb người ta sống vội lắm và chỉ nên chia sẻ những kiến thức và những điều hay ho trên fb thôi, còn những chuyện như thế này, không nên.
Mình chắc chắn cần cố gắng, cố gắng nhiều hơn nữa.
Hiển thị các bài đăng có nhãn Cảm xúc. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Cảm xúc. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Bảy, 29 tháng 9, 2018
Thứ Năm, 5 tháng 1, 2017
Một cảm xúc xấu
Sáng nay khi mình ở trên cầu Bông, vừa thắng xe xong để chờ đèn đỏ thì hơi chới với, tý nữa là té ngã và cảm thấy ai đó đạp vào xe mình. Nhìn sang phải thì mình thấy 1 cặp vợ chồng, hình như cô vợ đang có bầu, chân cô ấy đã đạp vào xe của mình (chắc để giữ thăng bằng). Lúc đó, mình có cảm giác bực bội, vì họ chả xin lỗi gì cả. Mình thấy vậy nên có cảm giác không an toàn khi xe ở cạnh họ, mình nhấn ga tiến thêm 1m vào khoảng trồng phía trước, có cái thái độ ghét trong tâm. Ghét vì sự bất lịch sự của cặp vợ chồng kia, xong rồi phải lập tức ghi nhận cảm giác này, nói thôi, không sao, cô kia có bầu.
Thứ Hai, 14 tháng 11, 2016
Một trải nghiệm
Ngày hôm qua tự nhiên mình lại cảm thấy có một chút lo sợ, nỗi lo về những điều không có thật, gọi là vọng tưởng. Nghĩa là tự mình tưởng tượng ra điều gì đó tốt đẹp mặc dù điều đó chưa đến hoặc có thể chả bao giờ đến, xong rồi lại lo sợ, à nhưng khi lo điều tốt đẹp sẽ không đến thì lại cho mình cảm giác buồn, cảm giác này là có thật. Mình mới thấy lạ rằng sao hôm nay lại ít vui hơn mấy hôm trước, phải chăng năng lượng mình đang xuống. Để ý cơ thể thì đúng là thế thật, cảm giác mệt nhoài và rã rời do phải chạy vòng vòng và về nhà muộn, ăn tối muộn. Sau khi biết nguyên nhân thì mình lập tức đi ngủ và tự trấn an.
http://domdomvui.com/nguoi-co-truc-giac/
http://domdomvui.com/nguoi-co-truc-giac/
Chủ Nhật, 13 tháng 11, 2016
Xin lỗi
Hôm qua mình đến lớp của cô Thảo dạy vẽ. Phòng vẽ sơn dầu mùi nồng quá mình thấy không thoải mái, mình vốn sợ những loại mùi này, nó không tốt cho sức khỏe. Nói chuyện một lúc thì cô lại nói mình nên ra lớp của Phong ở đường sách, bla bla... Vì cô nói nhiều lần rồi và hôm qua thì nói rất nhiều, nên mình buộc phải nói thật lòng mình, là mình không thích phong cách đó. Nói xong câu đó thì mình cũng có chút ngại, sợ cô buồn. Cô nói, chị thích tả, mình nói ừ, chị thích tả hơn, và để cô đỡ buồn (mình nghĩ vậy), mình nói chị thích tranh của Hồ Hưng hơn.
Chị xin lỗi em vậy, chị không muốn làm em buồn nhưng chị muốn đi con đường riêng của mình, chị không muốn bị ảnh hưởng bởi ai cả. Kỹ thuật thì nhiều nhưng cảm giác như kỹ thuật nhiều quá làm mất đi cái trong sáng, ngây thơ.
Có lẽ mình sẽ không tham gia những hoạt động của lớp nữa, ừ, có lẽ vậy. Mình sẽ học từ internet để tìm được con đường cho mình.
Chị xin lỗi em vậy, chị không muốn làm em buồn nhưng chị muốn đi con đường riêng của mình, chị không muốn bị ảnh hưởng bởi ai cả. Kỹ thuật thì nhiều nhưng cảm giác như kỹ thuật nhiều quá làm mất đi cái trong sáng, ngây thơ.
Có lẽ mình sẽ không tham gia những hoạt động của lớp nữa, ừ, có lẽ vậy. Mình sẽ học từ internet để tìm được con đường cho mình.
Thứ Hai, 19 tháng 9, 2016
Sự mầu nhiệm của cuộc sống
Sáng nay mình lên vườn hái rau, mưa hai buổi chiều rồi và vì ban ngày vẫn có nắng nên rau lên tốt. Mình cắt cải bó xôi rồi thấy húng quế nhiều quá nên cắt luôn và thêm ít rau sống. Khi cắt đến cây húng cây, mùi thơm vừa dịu, vừa nồng ấm mà lại thơm nhức nhối khiến cho mình thư thái vô cùng. Tự nhiên nghĩ, ờ, chỉ có mùi thơm là ta phải cảm nhận mới biết được nó, không mô tả hay diễn tả lại được. Ví như muốn diễn tả lại một vẻ đẹp, người ta có máy ảnh, có giấy vẽ, màu vẽ để mô tả lại, muốn ghi lại một bản nhạc hay âm thanh êm dịu, người ta có máy ghi âm, nhưng để tả lại một thứ mùi nào đó thì thật khó, chỉ có thể cảm nhận và trải nghiệm nó bằng kinh nghiệm của chính bản thân mình.
Vậy đó, rau được nuôi bằng dưỡng chất tự nhiên, tỏa ra mùi hương tự nhiên và khi ta ngửi hít mùi hương đó, ta cũng được trở về với tự nhiên. Thời đại hóa học đã làm cho cây cỏ và thực phẩm không còn hương vị của tự nhiên nữa, con người ngày càng trở nên xa rời tự nhiên và trở nên dễ nổi giận, dễ cáu kỉnh và mất dần chất liệu bình an trong tâm hồn.
Mấy hôm nay, mình nghe được nhiều bài pháp thoại hay về thiền hiểu biết, nói về sống trong phút giây hiện tại, mặc dù trong một ngày không phải lúc nào mình cũng luôn được sống trong hiện tại nhưng khi tâm phiêu du quá xa, mình phải gọi tâm về, một đôi lần, mình làm được, như sáng nay, được hít thở bầu không khí trong lành và hương cỏ cây, cảm giác thật thoải mái và dễ chịu, dường như có nguồn năng lượng mới đang chảy trong con người của mình, nguồn năng lượng tích cực.
Vậy đó, rau được nuôi bằng dưỡng chất tự nhiên, tỏa ra mùi hương tự nhiên và khi ta ngửi hít mùi hương đó, ta cũng được trở về với tự nhiên. Thời đại hóa học đã làm cho cây cỏ và thực phẩm không còn hương vị của tự nhiên nữa, con người ngày càng trở nên xa rời tự nhiên và trở nên dễ nổi giận, dễ cáu kỉnh và mất dần chất liệu bình an trong tâm hồn.
Mấy hôm nay, mình nghe được nhiều bài pháp thoại hay về thiền hiểu biết, nói về sống trong phút giây hiện tại, mặc dù trong một ngày không phải lúc nào mình cũng luôn được sống trong hiện tại nhưng khi tâm phiêu du quá xa, mình phải gọi tâm về, một đôi lần, mình làm được, như sáng nay, được hít thở bầu không khí trong lành và hương cỏ cây, cảm giác thật thoải mái và dễ chịu, dường như có nguồn năng lượng mới đang chảy trong con người của mình, nguồn năng lượng tích cực.
Chủ Nhật, 18 tháng 9, 2016
Chủ nhật vui
Hôm qua là một ngày ý nghĩa, mình nghe được bài pháp thoại hay quá, thiền sư giảng về tâm quân bình. Mình soi lại bản thân, thấy mình đã sai nhiều, quá sai. Trước đây, mình vẫn nghĩ rằng mình tốt, mình quá ổn rồi, nhưng thật sự đó là thái độ của bản ngã, của cái tôi, không phải của tình thương, lòng từ bi. Khi hiểu ra điều này, sao mình thấy lòng thật nhẹ nhàng, không trách người, giận người và tự ti về bản thân.
Rồi mình vẽ được nhiều hơn, mình bật nhạc Julio Iglesias nghe thì vẽ được nhiều hơn hẳn, mình cũng không hiểu tại sao. Hai ngày nay để ý thấy rõ điều này, ban đầu là do mình suy nghĩ mình vẽ bức tranh cặp đôi đi trong công viên buổi chiều, cảm giác cảnh sắc có vẻ hơi "tây tây" nên mình mở Julio nghe để lấy cảm hứng. Ấy vậy mà thật bất ngời, mình vẽ nhanh hơn hẳn, tư duy tốt hơn.
Rồi mình vẽ được nhiều hơn, mình bật nhạc Julio Iglesias nghe thì vẽ được nhiều hơn hẳn, mình cũng không hiểu tại sao. Hai ngày nay để ý thấy rõ điều này, ban đầu là do mình suy nghĩ mình vẽ bức tranh cặp đôi đi trong công viên buổi chiều, cảm giác cảnh sắc có vẻ hơi "tây tây" nên mình mở Julio nghe để lấy cảm hứng. Ấy vậy mà thật bất ngời, mình vẽ nhanh hơn hẳn, tư duy tốt hơn.
Thứ Sáu, 9 tháng 9, 2016
Lời trái tim
"Lí trí thì có hàng triệu lí do để nói đúng sai. Nhưng trái tim chỉ làm theo yêu thương. Khi con người sống trong yêu thương là khi con người có sức mạnh vô song. Lựa chọn điều an toàn là tự giam trái tim mình lại."
Hôm nay đọc được một câu chuyện hay và một lời đẹp, không đúng hay sai nữa, chỉ một lựa chọn là yêu thương thôi. Khi thương, cảm thấy trái tim mình như mở ra và có vẻ nó cũng đang mỉm cười hay có ai đó trong nhân gian này nhìn mình và mỉm cười.
Chưa đi quy y được nhưng mấy nay mình đã không dám diệt sâu bọ tàn canh như trước nữa. Hi hi hi, một bầy bọ xít có mấy con đang cặp đôi, cũng kệ cho chúng nó yêu nhau, cả những con rết to đùng đùng chạy rất nhanh mìn cũng kệ cho chạy thay vì đi tìm cái kéo và tìm diệt nó (từ bi gớm hỉ).
À nhưng hôm qua còn hơi nổi sân chút, vì cô giáo nhắc mình trong bình luận về việc mua cái bột gì đấy bảo làm từ vỏ sò để rửa rau củ quả, mình gửi tin nhắn nói chị chả tin mấy thứ này. Nói một hồi cô có vẻ không vui (vì muốn quảng bá hàng?), mà thôi kệ đi.
Hôm nay đọc được một câu chuyện hay và một lời đẹp, không đúng hay sai nữa, chỉ một lựa chọn là yêu thương thôi. Khi thương, cảm thấy trái tim mình như mở ra và có vẻ nó cũng đang mỉm cười hay có ai đó trong nhân gian này nhìn mình và mỉm cười.
Chưa đi quy y được nhưng mấy nay mình đã không dám diệt sâu bọ tàn canh như trước nữa. Hi hi hi, một bầy bọ xít có mấy con đang cặp đôi, cũng kệ cho chúng nó yêu nhau, cả những con rết to đùng đùng chạy rất nhanh mìn cũng kệ cho chạy thay vì đi tìm cái kéo và tìm diệt nó (từ bi gớm hỉ).
À nhưng hôm qua còn hơi nổi sân chút, vì cô giáo nhắc mình trong bình luận về việc mua cái bột gì đấy bảo làm từ vỏ sò để rửa rau củ quả, mình gửi tin nhắn nói chị chả tin mấy thứ này. Nói một hồi cô có vẻ không vui (vì muốn quảng bá hàng?), mà thôi kệ đi.
Thứ Năm, 8 tháng 9, 2016
Tất cả đều trung tính
Sớm nay có một chị bệnh nhân 45 tuổi khám bệnh vì mất ngủ, mệt mỏi và chẳng thiết tha sống, nhưng vì còn ba đứa con nhỏ nên chị ấy phải đến bệnh viện. Rõ ràng trong màn đêm u tối nhất vẫn có một vì sao sáng lấp lánh, trong tận cùng nỗi tuyệt vọng bấp bênh của kiếp nhân sinh, trái tim yêu thương mà người mẹ dành cho con vẫn cháy một cách dịu dàng. Đó là nơi thầy thuốc và người bệnh cùng nhau tìm ra phương cách chữa lành.
Thật sự, mọi đau khổ đều bắt nguồn từ phản ứng của chúng ta đối với hoàn cảnh đang xảy ra. Phần lớn chúng ta sẽ chọn cảm xúc, kêu gào đau khổ, kêu gào ai đó phải chịu trách nhiệm cứu giúp hay giải thoát cho cuộc đời chúng ta, và đổ thừa.... Một số người thông minh nhanh chóng thừa nhận vấn đề và chọn giải pháp để đi qua. Họ không chịu để mình chết chìm trong đó. Bởi họ nghĩ: Sống mà lo âu, nghi ngờ, mệt mỏi, tức giận... thì tháng ngày sống đó có ý nghĩa gì.
"Khi chồng tôi ngoại tình. Tôi chọn giải pháp. 1, anh ta phải chấm dứt và không được lặp lại lần nào nữa. 2, nếu anh ta không thể chấm dứt thì hãy cuốn gói ra khỏi nhà và tôi đi tìm người tình mới. Tôi không ngồi đó than khóc, tôi không đánh mất năng lượng của tôi với những thứ ô nhiễm. Tôi có thể thương anh, cho anh một vài thứ, nhưng không bao giờ dính mắc vào anh nữa.
Còn những đứa con. Chúng sẽ bị tổn thương nghiêm trọng nếu biết cha chúng từ bỏ gia đình để đi theo người đàn bà khác, nhưng rồi chúng sẽ nhanh chóng quen dần và tha thứ vì chẳng ai có thể sống cả đời với người mà mình không còn cảm giác yêu thương, hoà hợp, bởi mọi sự gắng gượng đều mệt mỏi và nhà sẽ biến thành địa ngục".
Đó là lời một phụ nữ từng trải tâm sự với mình lúc trước.
Còn những đứa con. Chúng sẽ bị tổn thương nghiêm trọng nếu biết cha chúng từ bỏ gia đình để đi theo người đàn bà khác, nhưng rồi chúng sẽ nhanh chóng quen dần và tha thứ vì chẳng ai có thể sống cả đời với người mà mình không còn cảm giác yêu thương, hoà hợp, bởi mọi sự gắng gượng đều mệt mỏi và nhà sẽ biến thành địa ngục".
Đó là lời một phụ nữ từng trải tâm sự với mình lúc trước.
Quay trở lại bệnh nhân. "Trầm cảm" bởi vì chị ta không thể dừng lại việc làm tổn thương chính mình bằng những cảm xúc những suy nghĩ tiêu cực.
Tận cùng cách chữa trị chỉ đơn giản là : Đừng bao giờ nghĩ mình là nhân vật quan trọng. Càng nghĩ mình quan trọng thì mọi thứ mọi việc xảy ra đều thấy mình bị tổn thương. Càng chìm trong tổn thương càng mất đi năng lượng tích cực và bình an.
Thật sự trên đời này, có vấn đề gì đâu. Tất cả đều trung tính.
Việc nặng hay nhẹ, lớn hay nhỏ đều do chúng ta nhìn như thế nào mà thôi. Nếu nhìn bằng đôi mắt thương chắc hẳn sẽ khác.
Việc nặng hay nhẹ, lớn hay nhỏ đều do chúng ta nhìn như thế nào mà thôi. Nếu nhìn bằng đôi mắt thương chắc hẳn sẽ khác.
Có những ngôi nhà cao lắm, sang lắm nhưng những người sống trong đó cứ muốn ra đi. Có những ngôi nhà thấp lắm, nghèo lắm, nhưng những người đi xa đều mong muốn quay về. Về để ngồi bên hiên nhà, ôm lấy đôi vai người thương vì gia đình mà đã gầy guộc theo tháng năm và lặng lẽ nghe từng giọt mưa, từng sợi nắng đi qua. Vì nơi ấy rất bình an.
Nếu ai theo đạo Công giáo chắc đều biết câu hát này. "Vinh danh Thiên Chúa trên các tầng trời. Và bình an dưới thế cho người thiện tâm".
Một chân lí hết sức giản đơn. Chúng ta sẽ có được bình an nếu chúng ta biết sống với trái tim tĩnh lặng và biết nhìn bằng đôi mắt thương.
Khi nhìn bằng đôi mắt thương chúng ta sẽ thấy được trong những lỗi lầm trong những dở dang của người còn có chỗ để bao dung để hy vọng để cùng nhau sửa chữa và để cùng nhau trưởng thành.
Và ngược lại, nếu không nhìn bằng đôi mắt thương, một chút khiếm khuyết của người cũng có thể trở thành những chiếc gai nhọn đâm nát lòng chúng ta và vô tình đẩy người thương xa cách ra.
Một chân lí hết sức giản đơn. Chúng ta sẽ có được bình an nếu chúng ta biết sống với trái tim tĩnh lặng và biết nhìn bằng đôi mắt thương.
Khi nhìn bằng đôi mắt thương chúng ta sẽ thấy được trong những lỗi lầm trong những dở dang của người còn có chỗ để bao dung để hy vọng để cùng nhau sửa chữa và để cùng nhau trưởng thành.
Và ngược lại, nếu không nhìn bằng đôi mắt thương, một chút khiếm khuyết của người cũng có thể trở thành những chiếc gai nhọn đâm nát lòng chúng ta và vô tình đẩy người thương xa cách ra.
Thật, dù cánh chim nào có mê hải hồ đến bao nhiêu cũng cần một mái nhà để quay về, cũng cần một bờ vai tựa khẽ những lúc cô đơn. Chúng ta chỉ giữ được nhau bằng yêu thương thật sự, không thấy nặng nề vì gánh vác, không thấy nghi ngờ giận dữ vì vắng mặt, không thấy đớn đau vì chối từ...
Với trái tim tĩnh lặng
Nhìn bằng đôi mắt thương
Một góc nhỏ hiên nhà
Cũng hoá thành thiền môn
Nhìn bằng đôi mắt thương
Một góc nhỏ hiên nhà
Cũng hoá thành thiền môn
Vô thường
Cám ơn tác giả đã nói hộ lòng tôi.
Thứ Tư, 7 tháng 9, 2016
Chân tình
http://mp3.zing.vn/bai-hat/Chan-Tinh-Van-Truong/ZWZDDDWI.html?
Mùa xuân vừa đến hoa về trên những bàn tay
Và em vừa đến thay màu áo mới vì anh
Nguyện cho ngày tháng êm đềm như những sớm mai
Những nhọc nhằn chớm quen
Vẫn trong ngần mắt em đang nhìn về anh.
Và anh lại nhớ những giờ em đứng chờ trông
Một mình lặng lẽ ướt lạnh trong mưa vì anh
Tình yêu tìm thấy nguyên vẹn sau đêm bão giông
Giữa hoang tàn lãng quên
Nơi cuối đường có em riêng chờ đợi anh.
[ĐK:]
Như chưa từng có những phút lìa xa
Giấu gương mặt trên vai anh khóc òa
Những con đường anh đi rồi cũng đưa anh về bên em.
Như anh được sống giây phút đầu tiên
Có em tận đến những giây cuối cùng
Suốt cuộc đời anh không quên chân tình dành hết cho em
Anh đã hát bài này, hỏi em anh hát có hay không, anh hát thì hay rồi, mà biết hát tặng ai. Cảm giác anh hát cho em, mà em khi đó lại chả dám tin vào cảm giác ấy. Giờ thì xa nhau quá rồi.
Mùa xuân vừa đến hoa về trên những bàn tay
Và em vừa đến thay màu áo mới vì anh
Nguyện cho ngày tháng êm đềm như những sớm mai
Những nhọc nhằn chớm quen
Vẫn trong ngần mắt em đang nhìn về anh.
Và anh lại nhớ những giờ em đứng chờ trông
Một mình lặng lẽ ướt lạnh trong mưa vì anh
Tình yêu tìm thấy nguyên vẹn sau đêm bão giông
Giữa hoang tàn lãng quên
Nơi cuối đường có em riêng chờ đợi anh.
[ĐK:]
Như chưa từng có những phút lìa xa
Giấu gương mặt trên vai anh khóc òa
Những con đường anh đi rồi cũng đưa anh về bên em.
Như anh được sống giây phút đầu tiên
Có em tận đến những giây cuối cùng
Suốt cuộc đời anh không quên chân tình dành hết cho em
Anh đã hát bài này, hỏi em anh hát có hay không, anh hát thì hay rồi, mà biết hát tặng ai. Cảm giác anh hát cho em, mà em khi đó lại chả dám tin vào cảm giác ấy. Giờ thì xa nhau quá rồi.
Chủ Nhật, 4 tháng 9, 2016
Vui
Hôm qua vui và buồn cười quá đi. 2 chuyện làm mình vui, đầu tiên là bạn thích bức Lavender roses của mình, mình tặng bạn luôn, thế là cười, cảm giác hạnh phúc lắm không diễn tả được. Còn chuyện thứ 2 là sau đó mình đi chợ phiên, mấy em bán nấm mèo, nấm bào ngư mời mình, nhà thì ít ăn nấm nên mình cười cười rồi đi qua, có 1 em nói gì đấy xong bảo "cô đẹp quá nên nói nhầm". Ôi chời, mình cười rồi quay lại nhìn em ấy, nhưng mà vẫn quyết định không mua nấm vì mình biết mình, đâu đẹp đâu, hi hi hi. Nhưng được khen vậy cũng thấy thích ghê. Vui nữa.
Thứ Sáu, 19 tháng 8, 2016
Chia tay
Chiều qua khi biết tin em sẽ chia tay nơi này, mình cảm thấy buồn lắm, và nước mắt cứ tuôn rơi.
Em là một người làm việc nhiệt tình, kỹ lưỡng và hiền lành tuy có hơi nhát nên khi biết tin chính thức từ em, mình tiếc.
9 năm, thời gian không dài nhưng cũng không quá ngắn để người ta có thể dễ dàng nghĩ "ừ, chỗ khác phù hợp hơn thì đi", 9 năm là đã có sự gắn bó rồi, nay phải đi, em ấy cũng không thật sự thấy vui.
Trước đây trong nhóm cũng từng có một em trước khi chia tay cũng tâm sự trước với mình, em nói quý chị, em làm rất tốt lại rất bản lĩnh nhưng vì thời gian làm việc với em chưa nhiều nên mình cũng chia sẻ và tiếc chứ không buồn. Nay thì khác, một cảm giác hụt hẫng vì những người mình yêu quý thì lại không ở gần mình, ờ, hình như đời thì luôn như vậy.
Sếp của em nói thì thôi, các em lớn rồi cũng tự quyết định, chị cũng chúc em sớm an ổn và thoải mái trong công việc mới.
Em là một người làm việc nhiệt tình, kỹ lưỡng và hiền lành tuy có hơi nhát nên khi biết tin chính thức từ em, mình tiếc.
9 năm, thời gian không dài nhưng cũng không quá ngắn để người ta có thể dễ dàng nghĩ "ừ, chỗ khác phù hợp hơn thì đi", 9 năm là đã có sự gắn bó rồi, nay phải đi, em ấy cũng không thật sự thấy vui.
Trước đây trong nhóm cũng từng có một em trước khi chia tay cũng tâm sự trước với mình, em nói quý chị, em làm rất tốt lại rất bản lĩnh nhưng vì thời gian làm việc với em chưa nhiều nên mình cũng chia sẻ và tiếc chứ không buồn. Nay thì khác, một cảm giác hụt hẫng vì những người mình yêu quý thì lại không ở gần mình, ờ, hình như đời thì luôn như vậy.
Sếp của em nói thì thôi, các em lớn rồi cũng tự quyết định, chị cũng chúc em sớm an ổn và thoải mái trong công việc mới.
Thứ Sáu, 19 tháng 12, 2014
Tình yêu cuộc sống
Chiều nay chú cùng phòng xuống nhà rồi lên, anh kia hỏi thế nó bị sao, chú đó nói nó tự tử, treo cổ. Bị tắc mạch máu hay sao đấy, đưa vào Sài Gòn rồi (bv đa khoa SG). Mình sững sờ hỏi ai vậy chú, nghe tên anh thì mình ngạc nhiên lắm, không biết vì sao. Rồi lại nghe chú đó nói hình như sắp mất chức sao đó.
Thì chuyện này có nghe 1 lần rồi, khi anh ấy chưa có được chức như giờ, hồi đó hậm hực lắm. Nay chắc có chuyện lớn thật, mới nông nổi mà nghĩ bậy, may mà có người biết.
Thế mới biết người ta không vì nghèo vì khổ mà tự tử, người ta tìm đến cái chết vì bế tắc, vì cảm thấy trống rỗng và bị dồn vào chân tường, cái sự dồn ấy là trong suy nghĩ của mỗi người, chứ còn ông trời không dồn ai đến đường cùng cả, có thể nó sẽ là con đường khó khăn nhưng thể nào cũng có lối thoát.
Hồi xưa đọc Tình yêu cuộc sống của JL, rồi thời gian qua và suy nghĩ của mình cũng lớn dần, thấm nhiều và nghiệm ra nhiều, mới thấy rằng cái giữ con người lại với cuộc sống này chính là tình yêu cuộc sống chứ không phải thứ gì khác, không phải tình yêu nam nữ, tình vợ chồng hay bất cứ điều gì khác. Khi mà ai đó cảm thấy cuộc sống bế tắc và vô nghĩa thì họ dễ tìm đến cái chết.
Tối, sau khi tiếp em bán hàng ở trên vườn thì nhận được tin nhắn của anh bạn trong hội rau hỏi chuyện hồi chiều. Vì anh ấy có dự án ngay cạnh văn phòng mình, thỉnh thoảng qua đó họp, anh nói thấy báo đăng không nhớ báo nào. Nói chuyện với anh ấy xong, mình lên mạng tìm thì đúng báo đã đăng thật. Đọc mà thấy xót xa quá. Có ai lại muốn lên báo trong điều kiện này, khổ thân anh, thôi thì đành mong anh an nghỉ vậy. Thấy buồn.
Thì chuyện này có nghe 1 lần rồi, khi anh ấy chưa có được chức như giờ, hồi đó hậm hực lắm. Nay chắc có chuyện lớn thật, mới nông nổi mà nghĩ bậy, may mà có người biết.
Thế mới biết người ta không vì nghèo vì khổ mà tự tử, người ta tìm đến cái chết vì bế tắc, vì cảm thấy trống rỗng và bị dồn vào chân tường, cái sự dồn ấy là trong suy nghĩ của mỗi người, chứ còn ông trời không dồn ai đến đường cùng cả, có thể nó sẽ là con đường khó khăn nhưng thể nào cũng có lối thoát.
Hồi xưa đọc Tình yêu cuộc sống của JL, rồi thời gian qua và suy nghĩ của mình cũng lớn dần, thấm nhiều và nghiệm ra nhiều, mới thấy rằng cái giữ con người lại với cuộc sống này chính là tình yêu cuộc sống chứ không phải thứ gì khác, không phải tình yêu nam nữ, tình vợ chồng hay bất cứ điều gì khác. Khi mà ai đó cảm thấy cuộc sống bế tắc và vô nghĩa thì họ dễ tìm đến cái chết.
Tối, sau khi tiếp em bán hàng ở trên vườn thì nhận được tin nhắn của anh bạn trong hội rau hỏi chuyện hồi chiều. Vì anh ấy có dự án ngay cạnh văn phòng mình, thỉnh thoảng qua đó họp, anh nói thấy báo đăng không nhớ báo nào. Nói chuyện với anh ấy xong, mình lên mạng tìm thì đúng báo đã đăng thật. Đọc mà thấy xót xa quá. Có ai lại muốn lên báo trong điều kiện này, khổ thân anh, thôi thì đành mong anh an nghỉ vậy. Thấy buồn.
Thứ Hai, 8 tháng 12, 2014
Họp lớp
Hội ngộ
Gặp lại nhau như tìm lại chính mình
Chuyện cùng nhau, những tiếng cười rộn rã
Hai mươi ba năm, nhiều lo toan, vất vả
Gặp nhau rồi như sống lại tuổi mười lăm.
Cô giáo thương yêu nay tóc đã hoa râm,
Giữa đám trò xưa lại dạt dào kỷ niệm.
Cô ơi, con đò cô chở chúng con ngày nào, nay cập bến.
Dẫu chẳng sang giàu nhưng hạnh phúc, bình an.
Sống thương yêu nhau trong tình cảm chứa chan,
Biết mơ ước những khoảng trời rộng lớn.
Bạn là bác sỹ, giúp bệnh nhân thôi đau đớn,
Trở lại yêu người, yêu cuộc sống vốn đẹp tươi.
Bạn thích đi khám phá những xa xôi,
Bàn chân vững ở nơi miền đất lạ.
Bạn thành danh hay còn bôn ba trăm ngả,
Đều trở về, ôn lại những tháng năm.
Có bạn đi rồi, xa mãi tuổi thanh xuân
Bao mơ ước dở dang đành khép vội.
Thương bạn lắm còn nhiều điều chưa nói,
Hãy mỉm cười nơi ấy nhé, bạn ơi.
Thời gian qua đi cho tóc điểm sương rơi,
Mặt hoa phấn đã kém phần tỏa sắc,
Vẫn rạng ngời những nụ cười chân thật nhất,
Ấm áp bạn bè như thuở ấy, ở AMS.
Sài Gòn 13g ngày 8-12-2014
Ướt hết 5, 6 tờ khăn giấy vì xúc động. Ôi cái lớp mình hồi cấp 3, nay đầu 4 rồi mà gặp nhau nói chuyện rào rào vui như trẻ con ấy.
Cả năm rồi không hề viết được bài nào, nay cuối năm, tự nhiên bất chợt bật ra được ý thơ. Kaka.
Gặp lại nhau như tìm lại chính mình
Chuyện cùng nhau, những tiếng cười rộn rã
Hai mươi ba năm, nhiều lo toan, vất vả
Gặp nhau rồi như sống lại tuổi mười lăm.
Cô giáo thương yêu nay tóc đã hoa râm,
Giữa đám trò xưa lại dạt dào kỷ niệm.
Cô ơi, con đò cô chở chúng con ngày nào, nay cập bến.
Dẫu chẳng sang giàu nhưng hạnh phúc, bình an.
Sống thương yêu nhau trong tình cảm chứa chan,
Biết mơ ước những khoảng trời rộng lớn.
Bạn là bác sỹ, giúp bệnh nhân thôi đau đớn,
Trở lại yêu người, yêu cuộc sống vốn đẹp tươi.
Bạn thích đi khám phá những xa xôi,
Bàn chân vững ở nơi miền đất lạ.
Bạn thành danh hay còn bôn ba trăm ngả,
Đều trở về, ôn lại những tháng năm.
Có bạn đi rồi, xa mãi tuổi thanh xuân
Bao mơ ước dở dang đành khép vội.
Thương bạn lắm còn nhiều điều chưa nói,
Hãy mỉm cười nơi ấy nhé, bạn ơi.
Thời gian qua đi cho tóc điểm sương rơi,
Mặt hoa phấn đã kém phần tỏa sắc,
Vẫn rạng ngời những nụ cười chân thật nhất,
Ấm áp bạn bè như thuở ấy, ở AMS.
Sài Gòn 13g ngày 8-12-2014
Ướt hết 5, 6 tờ khăn giấy vì xúc động. Ôi cái lớp mình hồi cấp 3, nay đầu 4 rồi mà gặp nhau nói chuyện rào rào vui như trẻ con ấy.
Cả năm rồi không hề viết được bài nào, nay cuối năm, tự nhiên bất chợt bật ra được ý thơ. Kaka.
Thứ Tư, 24 tháng 9, 2014
Vui vui vui
Trời ơi, vui quá, tự nhiên bạn cũ gặp lại nhau trên fb. Hờ hờ. Chuyện là thứ 7 tuần rồi bạn Thảo đăng cái hình mấy bạn gái chụp với thầy Thân dạy thể dục và nói nhớ thầy. Thế là mấy bạn nhào vào nói chuyện ào ào thế, rồi kết nối nhau, ôi trời ơi, vui ơi là vui. Một bạn trai trong lớp bảo đang ở SG, thế là mình lập tức alo ngay cho cô bạn gái đang ở SG bảo hẹn hò nhau đi thương xá Tax. Trưa nay ba đứa đi ăn rồi đi cà phê, trời ơi, ta nói chuyện không dứt ra được, trời mưa rồi tạnh, rồi mưa, cứ thế nói. Năm xưa 2010, đi họp lớp ở HN, tình cờ hai bạn ở SG cùng ra, bạn kia có chồng đi theo, về sau bạn kể lại mình nghe, chồng bạn bảo, chưa thấy cái lớp nào như lớp này, chuyện đâu mà lắm thế, rào rào như chợ, a ha ha. Đúng là thế thật, cứ thi nhau nói, thi nhau kể, mặc kệ thế gian, chả cần gì hết, đôi khi đang nghe bạn này nói trước mặt lại hóng sang nhóm bạn kia xem chúng nó nói gì, có khi lại góp vào mấy câu. Ha ha.
Sau đó, bạn Thảo đề nghị các bạn ai có hình cũ đăng lên, ối giời ơi, nhìn buồn cười quá, mình nhỏ con từ đó tới giờ không nói làm gì, các bạn nam hồi mới vào trường cũng còi dí dị, thế mà sau hơn 1 năm, các bạn lớn vụt. Tiếp tục là hình các hoa khôi và ớ ớ khôi, trời, xinh bằng mấy các em gọi là "hót- gơ" bây giờ, mà hồi cách đây hơn 20 năm hình ảnh rất thật nhá, không ba trăm sáu mươi độ láng o, không phô-tô-sốp phình ra thu vào nhá. Vui thật á.
Ừ, bạn hồi cấp II, III, ai cũng thấy rất trong sáng, rất thoải mái và vô tư, và chỉ có những lúc như thế này mới được sống thật với con người của mình. Cảm thấy vui, vui lắm ấy. Các bạn lại đang hô nhau họp lớp kìa.
Sau đó, bạn Thảo đề nghị các bạn ai có hình cũ đăng lên, ối giời ơi, nhìn buồn cười quá, mình nhỏ con từ đó tới giờ không nói làm gì, các bạn nam hồi mới vào trường cũng còi dí dị, thế mà sau hơn 1 năm, các bạn lớn vụt. Tiếp tục là hình các hoa khôi và ớ ớ khôi, trời, xinh bằng mấy các em gọi là "hót- gơ" bây giờ, mà hồi cách đây hơn 20 năm hình ảnh rất thật nhá, không ba trăm sáu mươi độ láng o, không phô-tô-sốp phình ra thu vào nhá. Vui thật á.
Ừ, bạn hồi cấp II, III, ai cũng thấy rất trong sáng, rất thoải mái và vô tư, và chỉ có những lúc như thế này mới được sống thật với con người của mình. Cảm thấy vui, vui lắm ấy. Các bạn lại đang hô nhau họp lớp kìa.
Chủ Nhật, 14 tháng 9, 2014
Mùa thu
Sáng nay bầu trời nhiều mây xám, gió se se lạnh và không khí thật mát mẻ, dễ chịu. Trời đã vào thu, dù rằng ở miền Nam chỉ hai mùa mưa nắng nhưng nếu để ý thêm chút nữa thì có thể nói không phải lúc nào cũng như nhau trong một ngày.
"Chiều vào thu tiễn em sầu lạnh giá, lá trên cành một chiếc cuốn bay xa...". Ôi, sao mình cứ thích giai điệu buồn buồn của bài Chiếc lá cuối cùng, có gì đó lưu luyến và tiếc nuối "đêm qua chưa mà trời sao vội sáng, một đàn chim cánh nhỏ chở mùa sang...". Mùa đã sang rồi, mùa thu gợi nhiều cảm xúc, thứ xúc cảm nhẹ nhàng khiến người ta như đang bước đi trên chiếc thảm ngập lá vàng. Mùa thu SG, trời không trong và mây không xanh, cũng không có những buổi hoàng hôn tím, chỉ có gió mùa ùa về khiến người ta khẽ run rẩy. Mùa thu đó, mùa của những giai điệu đẹp với ca từ lãng đãng như sương bảng lảng trên mặt hồ.
"Mây bay về đây cuối trời, mưa rơi làm rụng lá vàng, duyên ta từ đây lỡ làng, còn đâu những chiều dệt cung đàn yêu. Thu nay vì đâu tiếc nhiều, thu nay vì đâu nhớ nhiều, đêm đêm nhìn cây trút lá lòng thấy rộn ràng, ngỡ bóng ai về. Anh mong chờ mùa Thu, tà áo xanh nào về với giấc mơ, mầu áo xanh là mầu Anh trót yêu.
Người mơ không đến bao giờ". Đoàn Chuẩn - Từ Linh đã thả những lời này vào bản nhạc để rồi cứ mùa thu về mình lại muốn đắm chìm trong âm thanh mềm mại như ru lòng, để rồi bị quyến rũ bởi mùa thu.
"Chiều vào thu tiễn em sầu lạnh giá, lá trên cành một chiếc cuốn bay xa...". Ôi, sao mình cứ thích giai điệu buồn buồn của bài Chiếc lá cuối cùng, có gì đó lưu luyến và tiếc nuối "đêm qua chưa mà trời sao vội sáng, một đàn chim cánh nhỏ chở mùa sang...". Mùa đã sang rồi, mùa thu gợi nhiều cảm xúc, thứ xúc cảm nhẹ nhàng khiến người ta như đang bước đi trên chiếc thảm ngập lá vàng. Mùa thu SG, trời không trong và mây không xanh, cũng không có những buổi hoàng hôn tím, chỉ có gió mùa ùa về khiến người ta khẽ run rẩy. Mùa thu đó, mùa của những giai điệu đẹp với ca từ lãng đãng như sương bảng lảng trên mặt hồ.
"Mây bay về đây cuối trời, mưa rơi làm rụng lá vàng, duyên ta từ đây lỡ làng, còn đâu những chiều dệt cung đàn yêu. Thu nay vì đâu tiếc nhiều, thu nay vì đâu nhớ nhiều, đêm đêm nhìn cây trút lá lòng thấy rộn ràng, ngỡ bóng ai về. Anh mong chờ mùa Thu, tà áo xanh nào về với giấc mơ, mầu áo xanh là mầu Anh trót yêu.
Người mơ không đến bao giờ". Đoàn Chuẩn - Từ Linh đã thả những lời này vào bản nhạc để rồi cứ mùa thu về mình lại muốn đắm chìm trong âm thanh mềm mại như ru lòng, để rồi bị quyến rũ bởi mùa thu.
Thứ Ba, 15 tháng 7, 2014
Bão thần sấm
Cơn bão Thần Sấm Rammasun đang quét qua Phillipin và đã làm cho 10 người dân thiệt mạng. Đọc tin này mà sao rưng rưng dù chẳng có bà con thân thuộc gì, có chăng là anh em từ một kiếp xa xôi nào đó. Thấy thương lắm, hàng năm PLP hứng hơn 20 trận bão lớn nhỏ. Làm sao mà quên được sự tàn phá của bão Haiyan năm 2013 gây biết bao tang thương cho người dân PLP. Thương lắm.
Cám ơn những người bạn PLP, những người đã sát cánh cùng người VN chống lại cái xấu, cái ác. Dù còn nghèo, dù chưa bằng ai nhưng nếu có tình bạn và cùng nhau vượt qua khó khăn thì mọi chuyện trở nên dễ dàng hơn nhiều.
Bão Thần Sấm, làm sao mà người ta lại gọi đúng tên của nó trong lúc này. Những tên cướp biển đã phải tạm thời rút dao về. Chắc chắn rằng chúng không thể bỏ cái nghiệp ăn cướp, việc chúng rút dao về chỉ là một trong những toan tính của chúng. Nhưng thôi, cũng có được vài ngày an lành.
Cám ơn những người bạn PLP, những người đã sát cánh cùng người VN chống lại cái xấu, cái ác. Dù còn nghèo, dù chưa bằng ai nhưng nếu có tình bạn và cùng nhau vượt qua khó khăn thì mọi chuyện trở nên dễ dàng hơn nhiều.
Bão Thần Sấm, làm sao mà người ta lại gọi đúng tên của nó trong lúc này. Những tên cướp biển đã phải tạm thời rút dao về. Chắc chắn rằng chúng không thể bỏ cái nghiệp ăn cướp, việc chúng rút dao về chỉ là một trong những toan tính của chúng. Nhưng thôi, cũng có được vài ngày an lành.
Thứ Sáu, 11 tháng 7, 2014
Lòng tham
Cô gửi cái link cho mình, tin từ Myanmar Times. Sao cứ có cảm giác nửa tin nửa ngờ thế này. Mình an ủi cô thôi cũng phải hy vọng. Cô hỏi mình hy vọng vào ai, vào cái gì. Thật sự mình cũng không biết, nhưng cảm thấy hai từ đó vẫn là cứu cánh duy nhất trong những lúc bế tắc và lạc vào bóng tối của sự nghi ngờ.
Trái đất này đang để cho lòng tham ngự trị, lòng tham thiêu đốt nhân gian mất rồi. Khắp nơi là chiến tranh, loạn lạc, ly tán.... Loài người có thể tồn tại bao nhiêu lâu ở hành tinh này? Chả cần nước biển dâng hoặc hạn hán ... thì con người đã tự hủy diệt nhau rồi.
Còn nhớ năm lớp 7 mình học thầy dạy địa lý tên Mỹ. Thầy kể ở Mỹ có cái phòng, có 1 cái gương soi và có mũi tên trỏ xuống ghi dòng chữ "con gì ác nhất". AI cũng tò mò vào xem con gì, rồi ra mà hok nói gì, chỉ có con người vào trong cái phòng ấy mà thôi. Lúc đó học trò há hốc mồm nghe vậy chứ hiểu được bao nhiêu, thấm thía được bao nhiêu đâu. GIờ thì quá thông tỏ rồi.
Trái đất này đang để cho lòng tham ngự trị, lòng tham thiêu đốt nhân gian mất rồi. Khắp nơi là chiến tranh, loạn lạc, ly tán.... Loài người có thể tồn tại bao nhiêu lâu ở hành tinh này? Chả cần nước biển dâng hoặc hạn hán ... thì con người đã tự hủy diệt nhau rồi.
Còn nhớ năm lớp 7 mình học thầy dạy địa lý tên Mỹ. Thầy kể ở Mỹ có cái phòng, có 1 cái gương soi và có mũi tên trỏ xuống ghi dòng chữ "con gì ác nhất". AI cũng tò mò vào xem con gì, rồi ra mà hok nói gì, chỉ có con người vào trong cái phòng ấy mà thôi. Lúc đó học trò há hốc mồm nghe vậy chứ hiểu được bao nhiêu, thấm thía được bao nhiêu đâu. GIờ thì quá thông tỏ rồi.
Thứ Tư, 2 tháng 7, 2014
Đúng chất mưa SG
Đúng chất mưa SG, mưa vài phút tạnh ngay, trong lúc mưa vẫn có nắng. Bây giờ lâu lâu mới gặp mưa thế này nha, không dễ.
Thứ Tư, 18 tháng 6, 2014
Lại tiếp tục
Một cái giàn khoan chưa đuổi được, nay lại thêm 1 giàn nữa tiếp tục hướng về Hoàng Sa của VN. TQ là cái thể loại gì?
Ngày hôm qua một anh lão phòng khác lên nhăng cuội trên phòng mình, à, bảo là TQ vừa đánh vừa đàm, rằng VN đừng có nghe theo Mỹ thì TQ tặng cho cái giàn khoan, tặng cho Philippin cái nữa, blabla...... Mình nói anh đừng có nói lung tung nha, không phải chuyện để đùa đâu, anh lão hỏi lại thế không phải à. Anh nói kiểu đó nữa anh đi xuống đi, chứ đừng có nói kiểu đó. Trong phòng chiều qua có 3 người, mình không phải nhỏ nhất, hai người kia cũng à, ừ theo anh lão kia. Đã không làm được gì cho đất nước thì làm ơn đừng phát biểu thiếu muối vậy, rồi về nhà nói chuyện kiểu đó với con, thanh niên giờ ý thức về đất nước đã kém rồi, còn bị mấy bậc cha chú nói chuyện như thế. Thấy bực.
Ngày hôm qua một anh lão phòng khác lên nhăng cuội trên phòng mình, à, bảo là TQ vừa đánh vừa đàm, rằng VN đừng có nghe theo Mỹ thì TQ tặng cho cái giàn khoan, tặng cho Philippin cái nữa, blabla...... Mình nói anh đừng có nói lung tung nha, không phải chuyện để đùa đâu, anh lão hỏi lại thế không phải à. Anh nói kiểu đó nữa anh đi xuống đi, chứ đừng có nói kiểu đó. Trong phòng chiều qua có 3 người, mình không phải nhỏ nhất, hai người kia cũng à, ừ theo anh lão kia. Đã không làm được gì cho đất nước thì làm ơn đừng phát biểu thiếu muối vậy, rồi về nhà nói chuyện kiểu đó với con, thanh niên giờ ý thức về đất nước đã kém rồi, còn bị mấy bậc cha chú nói chuyện như thế. Thấy bực.
Thứ Hai, 10 tháng 2, 2014
Mùa xuân đầu tiên - Văn Cao
Rồi dặt dìu mùa Xuân theo én về
Mùa bình thường mùa vui nay đã về
Mùa Xuân mơ ước ấy đang đến đầu tiên
Với khói bay trên sông, gà đang gáy trưa bên sông
Một trưa nắng cho bao tâm hồn.
Rồi dặt dìu mùa Xuân theo én về
Người mẹ nhìn đàn con nay đã về
Mùa Xuân mơ ước ấy đang đến đầu tiên
Nước mắt trên vai anh, giọt sưởi ấm đôi vai anh
Niềm vui phút giây như đang long lanh.
Ôi giờ phút yêu quê hương làm sao trong Xuân vui đầu tiên.
Ôi giờ phút trong tay anh đầu tiên một cuộc đời êm ấm.
Từ đây người biết quê người
Từ đây người biết thương người
Từ đây người biết yêu người.
Giờ dặt dìu mùa Xuân theo én về
Mùa bình thường, mùa vui nay đã về.
Mùa Xuân mơ ước ấy xưa có về đâu
Với khói bay trên sông, gà đang gáy trưa bên sông
Một trưa nắng thôi hôm nay mênh mông.
Cứ mùa xuân về là mình lại rất thích nghe bài này, nhưng phải là Thanh Thúy ca cơ. Mình thích Thanh Thúy vì hình ảnh Thúy trong clip rất tuyệt vời, xinh tươi, trong trẻo, giọng ca và biểu cảm rất phù hợp với bài hát.
Không hiểu sao cứ nghe bài hát này, mình lại rưng rưng. Sau khi tìm hiểu về số phận của bài hát, lại càng cảm thấy yêu quý và cảm phục tác giả. Mùa bình thường mùa vui nay đã về. Bình thường nhưng lại là niềm mơ ước suốt bao nhiêu năm dài trong lịch sử trường chinh của nước Việt. Mùa bình thường ấy có gì đâu, chỉ là chút khói bay là là, tiếng gà gáy khi nắng trưa trải dài mặt sông lấp loáng ánh bạc. Mùa bình thường ấy có gì đâu, chỉ là sự sum họp của gia đình, là những giọt nước mắt ngày gặp mặt sau bao năm dài cách xa đằng đẵng. Không còn nữa những cuộc chia ly vì súng đạn, không còn nữa những đêm dài hành quân, không còn nữa những bữa ăn vội vàng, mọi thứ dần trở về bình thường như nó vốn là.
Mùa xuân năm nào chẳng đến theo sự xoay vần của vũ trụ, xuân hạ thu đông, ấy thế nhưng đây là mùa xuân đầu tiên mở ra nhiều niềm vui mới mà trước đây chưa từng. Ôi giờ phút trong tay anh đầu tiên, một cuộc đời êm ấm. Giờ đây khi không còn sự ngăn cách, mọi thứ mở ra, con người với con người là bạn, "từ đây người biết quê người, từ đây người biết thương người, từ đây người biết yêu người, từ đây người biết thương người". Từng đó thôi nhưng được đổi bằng nước mắt và sự hy sinh bao thế hệ người Việt Nam suốt bao nhiêu năm dài.
http://www.youtube.com/watch?v=BxkTYEuLDrE
Mùa bình thường mùa vui nay đã về
Mùa Xuân mơ ước ấy đang đến đầu tiên
Với khói bay trên sông, gà đang gáy trưa bên sông
Một trưa nắng cho bao tâm hồn.
Rồi dặt dìu mùa Xuân theo én về
Người mẹ nhìn đàn con nay đã về
Mùa Xuân mơ ước ấy đang đến đầu tiên
Nước mắt trên vai anh, giọt sưởi ấm đôi vai anh
Niềm vui phút giây như đang long lanh.
Ôi giờ phút yêu quê hương làm sao trong Xuân vui đầu tiên.
Ôi giờ phút trong tay anh đầu tiên một cuộc đời êm ấm.
Từ đây người biết quê người
Từ đây người biết thương người
Từ đây người biết yêu người.
Giờ dặt dìu mùa Xuân theo én về
Mùa bình thường, mùa vui nay đã về.
Mùa Xuân mơ ước ấy xưa có về đâu
Với khói bay trên sông, gà đang gáy trưa bên sông
Một trưa nắng thôi hôm nay mênh mông.
Cứ mùa xuân về là mình lại rất thích nghe bài này, nhưng phải là Thanh Thúy ca cơ. Mình thích Thanh Thúy vì hình ảnh Thúy trong clip rất tuyệt vời, xinh tươi, trong trẻo, giọng ca và biểu cảm rất phù hợp với bài hát.
Không hiểu sao cứ nghe bài hát này, mình lại rưng rưng. Sau khi tìm hiểu về số phận của bài hát, lại càng cảm thấy yêu quý và cảm phục tác giả. Mùa bình thường mùa vui nay đã về. Bình thường nhưng lại là niềm mơ ước suốt bao nhiêu năm dài trong lịch sử trường chinh của nước Việt. Mùa bình thường ấy có gì đâu, chỉ là chút khói bay là là, tiếng gà gáy khi nắng trưa trải dài mặt sông lấp loáng ánh bạc. Mùa bình thường ấy có gì đâu, chỉ là sự sum họp của gia đình, là những giọt nước mắt ngày gặp mặt sau bao năm dài cách xa đằng đẵng. Không còn nữa những cuộc chia ly vì súng đạn, không còn nữa những đêm dài hành quân, không còn nữa những bữa ăn vội vàng, mọi thứ dần trở về bình thường như nó vốn là.
Mùa xuân năm nào chẳng đến theo sự xoay vần của vũ trụ, xuân hạ thu đông, ấy thế nhưng đây là mùa xuân đầu tiên mở ra nhiều niềm vui mới mà trước đây chưa từng. Ôi giờ phút trong tay anh đầu tiên, một cuộc đời êm ấm. Giờ đây khi không còn sự ngăn cách, mọi thứ mở ra, con người với con người là bạn, "từ đây người biết quê người, từ đây người biết thương người, từ đây người biết yêu người, từ đây người biết thương người". Từng đó thôi nhưng được đổi bằng nước mắt và sự hy sinh bao thế hệ người Việt Nam suốt bao nhiêu năm dài.
http://www.youtube.com/watch?v=BxkTYEuLDrE
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)





