Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ ngẫu hứng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ ngẫu hứng. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 26 tháng 2, 2014

Viết cho biển



Viết cho biển

Biển xin đừng bớt của tôi
Dù một con sóng nhỏ nhoi vỗ bờ
Biển nhiều sóng mới nên thơ
Bớt đi con sóng lời thơ sẽ buồn
Con thuyền nhỏ sẽ cô đơn
Như ta vắng những bạn hiền biển ơi.
Thuyền cần sóng để ra khơi
Để đi cho hết cuộc đời lênh đênh.
Đi qua bao thác bao ghềnh,
Sóng là người bạn vỗ quanh mạn thuyền
Dù cuồn cuộn vẫn dịu êm
Ta yêu sóng nhỏ ngày đêm tràn bờ.
                                                                                    Sài Gòn – 1997

Thứ Ba, 14 tháng 1, 2014

Thơ cho những ngày trở gió ở SG

Quà của mùa đông 

Quà của mùa xuân hoa đào nở
Quà của mùa hè nắng vàng thơm
Quà của mùa thu là hoa cúc
Mùa đông chỉ có lá rơi buồn.

Không phải mùa đông không có quà,
Mùa đông lạnh lẽo buốt thịt da,
Để ta cảm thấy cần hơi ấm
Của bếp lửa hồng như pháo hoa.

Quà của mùa đông chẳng dễ tìm
Lá rụng phủ lên như chăn êm
Những mầm nhỏ bé đang say giấc
Quà của mùa đông, giấc ngủ hiền.

Tp HCM ngày 09-02-2011



Buổi sáng cuối đông

Tết sắp đến rồi, xuân chưa sang,
Gió lạnh mờ sương, nắng chẳng vàng
Chỉ có đàn gà không quên gáy
Xuyên qua bóng tối vẫn râm ran.

Tp HCM ngày 23-01-2011


Những ngày này ở Tp HCM se se lạnh, mọi khi 5 giờ là trời hưng hửng sáng, nhưng khoảng 10 ngày gần đây dù 6 giờ mà trời vẫn tối lắm, chỉ có những đàn gà là chăm chỉ, vẫn gáy râm ran, tiếng của chúng xuyên qua lớp sương mù để báo cho mọi người hãy thức dậy và chào một ngày mới.

Thứ Năm, 5 tháng 12, 2013

Dòng sông cuộc đời



Dòng sông cuộc đời

Trong cuộc sống hãy như con sông chảy,
Chỉ xuôi dòng để hướng đến biển khơi
Khi bình yên sông êm ả lướt trôi,
Gặp chướng ngại sông chảy vòng, lặng lẽ.
Những dòng sông bao đời nay vẫn thế,
Gặp biển rồi sông mở rộng mênh mông.
Như con người qua trải nghiệm bão giông,
Thì độ lượng không oán hờn, vị kỷ.
Ôi dòng sông chảy đêm ngày không ngừng nghỉ
Cho đôi bờ những đồng ruộng biếc xanh,
Vườn xum xuê bao cây ngọt trái lành
Phù sa đó từ dòng sông gửi tặng.
Và như thế, cuộc đời dẫu rằng không phẳng lặng
Vẫn có một ngày đến được với biển khơi.
Chỉ nhớ giữ mình trong những phút chơi vơi,
Và kiên nhẫn thì điều tuyệt vời sẽ đến.

Tp HCM ngày 12-01-2011

AI đó nói với tôi rằng hãy học theo cách đi của con sông, và con sông nào cũng đổ ra biển, nếu biển cả tượng trưng cho những mong muốn lớn lao nhất của cuộc đời bạn thì bạn hãy tin đi, dù cuộc sống có thế nào đi nữa thì bạn cũng sẽ đạt được điều mình mong muốn.

Thứ Năm, 6 tháng 6, 2013

Em hãy đến



Em hãy đến

Em hãy đến dưới trời hè phượng thắm,
Chúm chím cười qua vòm ấy me xanh.
Lá me bay ngập phố vắng yên bình,
Em hãy đến trong gió chiều lả lướt.
Em hãy đến dù mưa rào bất chợt,
Mưa ngọt ngào đẫm sắc tím bằng lăng.
Tím mơ màng trang vở trắng bâng khuâng,
Em sẽ mang trong hành trang vào cuộc sống.
Em hãy đến hoa điệp còn vàng lắm,
Trải lối về ngõ nhỏ thấy xôn xao,
Nắng mỏng manh cứ trốn mãi mưa rào
Cầu vồng nhỏ ước mơ nào lớn vội.
Em hãy đến bởi trời hè xanh mãi,
Đón trái dầu xoay đôi cánh bay bay.
Em còn vui nên đêm ngắn hơn ngày
Thao thức hoài trước một mùa thi mới
Em hãy đến ve sầu đang giục gọi,
Ép thân gầy trong áo cánh mong manh,
Lời ca ru mây trắng ngủ yên lành
Em ngồi đếm nắng rơi ngoài hiên ngỏ.
Em hãy đến trong áo dài nền nã,
Lặng lẽ nhìn mùa hạ sẽ dần qua
Rồi em về trong thương nhớ phôi pha,
Để kỷ niệm dâng đầy trang thơ nhỏ.

Sài Gòn hè 1997

Thứ Sáu, 3 tháng 5, 2013

Mưa Sài Gòn



Mưa Sài Gòn
                                                                           
Mưa Sài Gòn đến nhanh, bất chợt.
Cũng như em lúc khóc, lúc cười.
Mưa Sài Gòn dễ thương, dễ giận
Cũng như em ngày đó trước đôi mươi.
Mưa Sài Gòn ngọt quá dưới vòm trời,
Lá vàng bay ngập phố.
Mưa Sài Gòn cho ngập tràn nỗi nhớ,
Nhớ dịu dàng, lãng đãng khó gọi tên.
Mưa Sài Gòn trong trẻo, hồn nhiên
Bé cười giòn, thả thuyền bong bóng nước.
Mưa Sài Gòn cho ngập tràn mơ ước,
Lối đi, về ướt đẫm dưới hàng me.
Mưa Sài Gòn gặp gỡ, chia ly.
Mưa qua rồi nắng lại hồng mái phố.

Sài Gòn 1997
Ngày bố đưa cả nhà vào miền Nam, SG mưa nhè nhẹ. Cảm giác của mình khi nhìn đường phố lúc ấy lạ lắm. Còn nhớ như in cảm giác thích thú khi nhìn thấy một người đi xe đạp treo con cá lóc bông vẩy xanh màu cổ vịt lóng lánh rất đẹp. Rồi khi mẹ đưa tiền bảo đi chợ, mình nhất định mua con cá lóc như thế chỉ vì nó đẹp. Hỡi ôi, cô hàng xóm bảo trong này ít ăn con này vì thịt nó không ngon. Hí hí.
Hôm nay, SG có mưa sau bao ngày dọa dẫm, ầm ừ sấm chớp, mùa mưa đã bắt đầu. Dạo này những cơn mưa đỏng đảnh như thiếu nữ mới lớn ít dần, đôi khi còn mưa rất dai dằng nữa.

Sống ở SG hơn hai mươi năm, ngày càng cảm thấy yêu, thích và muốn gắn bó với SG.