Hôm qua là ngày thứ 4 rồi, ngồi được 1 giờ và hơn một chút. Sự khó chịu đến chậm hơn không biết có phải do mình chọn tư thế ngồi thoải mái hơn hôm qua hay là sức chịu đựng tăng lên, có vẻ như do tư thế nhiều hơn. Nhưng dù có thoải mái thế nào thì sự khó chịu trong thân vẫn đến, nó vẫn đến, nhanh hay chậm mà thôi.
Tâm vẫn lăng xăng, ý nghĩ thỉnh thoảng vẫn đi ra khỏi phòng thiền, nhưng nhờ có phương pháp của Đức Phật được các Sư truyền dạy mà điều hướng lại được. Có lúc cảm giác nhột nhột nơi má, có lúc cảm giác đau nơi đầu gối, có lúc cảm giác lại nóng nóng... những cảm giác cứ trồi lên, rồi biến mất, nơi này nơi khác trên thân. Trải nghiệm về sự vô thường, sự biến dịch.
Sau giờ thực hành, Sư và trợ giảng giảng về lý thuyết, ứng với bài tập vừa thực hành xong, nó thấm vào con người mình ngay lập tức cho dù hàng ngày, vào giờ này là mình đã đi ngủ rồi, nhưng vì những bài giảng quá hay nên mình chống đỡ sự buồn ngủ không khó khăn gì mấy, hơi mỏi mắt một tý.
Bạn trợ giảng còn trẻ, bạn nói trong 5 triền cái trói buộc thì triền cái Sân gần với bạn nhất và do đó bạn sẽ có nhiều thứ để chia sẻ hơn cả. Từ khi tìm được phương pháp đúng, sửa cái tâm của mình, bạn mất 3 năm mà chỉ thay đổi 0,25. Kinh khủng. Mình thì tâm Sân không lớn nhưng rất dày, mình phải nỗ lực bào mòn nó đi, từng chút, từng chút một, không có cách nào khác. Sách vở, những gì các bậc trưởng lão đã viết phải tạm thời quên đi để tự mình thực chứng.
Sáng nay trên đường đi làm, nhớ về những gì Sư dạy, mình rơi nước mắt vì thương chính mình, thương cho thân phận con người. Tranh đấu hơn thua rất nhiều nhưng cũng không thể thoát ra khỏi sự chết. Khi đó, những của cải vật chất tích góp bao năm không thể mang theo, không thể.
Biết vậy nhưng ngày nào còn mang thân thể này, còn phải lo cho nó mạnh khỏe và an toàn, nhờ nó mà tâm mới có nơi tránh trú để còn tu, để rồi một ngày nào đó tu giỏi sẽ tìm đường tự mình đi ra những trói buộc, tự mình cởi những nút thắt trong tâm mình, để sống hạnh phúc và an lạc.
Hiển thị các bài đăng có nhãn Phật giáo. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Phật giáo. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Năm, 25 tháng 10, 2018
Thứ Tư, 24 tháng 10, 2018
Thứ Hai, 22 tháng 10, 2018
Rùa và cá
Thuở xưa có một con cá. Cá chỉ biết trong nước và không biết gì ngoại trừ nước. Một hôm, cá mãi mê bơi lội trong ao đầm quen thuộc như mọi hôm thì gặp lại chị Rùa. Hỏi ra thì rày lâu rùa đi dạo trên đất liền.
Cá hỏi: “Chào chị rùa, chị đi đâu mà mấy hôm rày tôi không gặp?”
– Này chị cá, chào chị. Hôm rày tôi đi một vòng lên trên đất khô. Rùa trả lời.
– Đất khô à! Cá lấy làm ngạc nhiên. Chị nói đất khô, vậy đất khô là gì? Đất làm sao khô được? Tôi chưa bao giờ thấy cái gì mà khô. Đất khô chắc là không có gì hết.
Bản tánh ôn hòa, Rùa nhỏ nhẹ đáp:
– Được, tốt lắm, nếu chị muốn nghĩ như vậy cũng tốt. Không ai ngăn cản chị đâu. Tuy nhiên, chỗ mà tôi đi mấy hôm rày đất khô thật.
– Này chị rùa, đâu chị nói rõ lại coi. Đất khô mà chị nói ra làm sao, giống như cái gì? Nó có ẩm ướt không?
– Không, đất khô không ẩm ướt.
– Đất khô có mát mẻ và êm dịu, dễ chịu không?
– Không, đất khô không mát mẻ và êm dịu, dễ chịu.
– Đất khô trong suốt và ánh sáng rọi xuyên qua được không?
– Không, đất khô không trong suốt và ánh sáng không rọi xuyên qua được.
– Đất khô có mềm mại và dịu dàng để mình bơi lội trong ấy không?
– Không, đất khô không mềm mại, dịu dàng và mình không thể bơi lội trong lòng đất.
– Đất có di chuyển và trôi chảy thành dòng không?
– Không, đất không di chuyển và trôi chảy thành dòng.
– Đất có nổi sóng và tan ra thành bọt không? Cá rất bực mình với loạt câu trả lời “không, không, …” của rùa.
– Không, đất không nổi sóng. Rùa thành thật trả lời.
Cá bỗng nhiên lộ vẻ hân hoan của người đắc thắng và vang lên:
– Thấy chưa, thật quả như tôi đã nói chớ gì nữa! Tôi đã bảo rằng đất khô của chị là hư vô, không có gì hết. Tôi hỏi và chị đã xác nhận rằng đất khô và không ẩm ướt, không mát mẻ, không êm dịu và không trong suốt và ánh sáng không rọi xuyên qua được, không mềm mại và dễ chịu để mình có hể bơi lội trong ấy, đất cũng không di chuyển và trôi thành dòng, cũng không nổi sóng và cũng không tan rã thành bọt. Không phải gì hết thì có phải là hư vô không?
Rùa đáp:
– Được, tốt lắm. Này chị cá, nếu chị quả quyết rằng đất là hư vô, không có gì hết, thì chị cứ tiếp tục nghĩ như thế. Thật ra, người nào đã biết nước và đất liền rồi sẽ nói rằng chị chỉ là con cá dại dột, vì chị quả quyết rằng cái gì mà chị không biết là không có gì hết, hư vô. Nói là hư vô bởi vì chị không bao giờ biết.
Đến đây, rùa bỏ cá ở lại một mình với ao đầm nhỏ bé, quay đầu lội đi và suy tưởng đến một cuộc viễn du khác trên đất khô, nơi mà cá tưởng tượng là hư vô…
(Truyện cổ Phật Giáo)
Thứ Tư, 28 tháng 9, 2016
Chân lý
Cái thấy đúng (right view) đến từ tâm bình an. Tâm bình an nghĩa là tâm không lo lắng, nhẹ nhàng, thanh thản, không có yêu ghét, khi đó ta sẽ nhìn sự việc, con người như họ đang là.
Tu tập sao cho cái tôi của mình được bào mòn.
Đừng tự biến mình thành giáo chủ cho dù từ thái độ ban đầu đúng đắn, dễ biến thành tà kiến.
Tu tập sao cho cái tôi của mình được bào mòn.
Đừng tự biến mình thành giáo chủ cho dù từ thái độ ban đầu đúng đắn, dễ biến thành tà kiến.
Chủ Nhật, 18 tháng 9, 2016
Thứ Tư, 7 tháng 9, 2016
Hãy quên để sống hạnh phúc
http://tusachphathoc.com/media/phap-thoai-thang-06-nam-2009/hay-quen-de-song-hanh-phuc-6-6-2009.html
Thứ Sáu, 19 tháng 8, 2016
Tha thứ
Mấy nay mình tự nhiên lại bị nhớ chuyện cũ, nào tự ái nào sân si, nào bực tức khó chịu nào uất ức, mọi thứ cứ trào dâng lên khiến tâm không bình an, đêm cứ mất ngủ và phải vẽ chút để ngủ lại. Đến ba ngày như thế mình không hiểu lý do, vì một thời gian dài mình đã rất vui và tưởng mọi chuyện đã được quên đi rồi, mất ngủ vì lý do gì, rồi tự giải thích chắc là do mấy ngày chạy qua chạy lại thăm cháu bị ốm, lo cho cháu và vợ cháu đang có bầu nên sinh ra thế chứ không phải chuyện gì khác. Cho đến hôm qua mình mới có được giấc ngủ tương đối dài một chút. Ơn giời,
Mặc dù vậy, mình vẫn cảm thấy có gì đó không thật sự bình an trong tâm. Tâm còn trỗi dậy những cảm giác cay đắng bực tức và giận hờn chứng tỏ rằng tâm đang không an ổn, vậy phải làm sao đây. Trong những suy nghĩ tiêu cực, thỉnh thoảng có những ý nghĩ tích cực vẫn len vào, chỉ cho mình rằng hãy coi những việc đó là đối tượng để luyện tâm, tha thứ khi đối diện mới mong sự bình an, cho mình. Hãy tha thứ và từ bi, khi có suy nghĩ như thế, ngay lập tức mình cảm thấy bình thường trở lại và mình đã có thể mỉm cười, thật mầu nhiệm.
Mọi chuyện đã qua, cần phải sống cho hôm nay, cho giây phút hiện tại này, bây giờ và tại đây, không còn cách nào khác để có được sự an yên cho tâm. Khi tâm an, mọi thứ sẽ an. Trong năm nay, mình đã hàn gắn một mối quan hệ tưởng đã đổ vỡ, mình lại cảm thấy "như chưa hề có cuộc chia ly". Và mong các mối quan hệ khác cũng sẽ được như thế. Rất mong.
Khi đã trải qua một cuộc mổ và một chút nữa thì từ giã cõi đời, mình cảm thấy cuộc sống là đáng quý lắm và chẳng có nhiều thời gian nữa nên cần phải sống vui vẻ, muốn vậy, mình cần thực tập hạnh từ bi mà Đức Phật đã dạy, luôn luôn thực tập.
Mặc dù vậy, mình vẫn cảm thấy có gì đó không thật sự bình an trong tâm. Tâm còn trỗi dậy những cảm giác cay đắng bực tức và giận hờn chứng tỏ rằng tâm đang không an ổn, vậy phải làm sao đây. Trong những suy nghĩ tiêu cực, thỉnh thoảng có những ý nghĩ tích cực vẫn len vào, chỉ cho mình rằng hãy coi những việc đó là đối tượng để luyện tâm, tha thứ khi đối diện mới mong sự bình an, cho mình. Hãy tha thứ và từ bi, khi có suy nghĩ như thế, ngay lập tức mình cảm thấy bình thường trở lại và mình đã có thể mỉm cười, thật mầu nhiệm.
Mọi chuyện đã qua, cần phải sống cho hôm nay, cho giây phút hiện tại này, bây giờ và tại đây, không còn cách nào khác để có được sự an yên cho tâm. Khi tâm an, mọi thứ sẽ an. Trong năm nay, mình đã hàn gắn một mối quan hệ tưởng đã đổ vỡ, mình lại cảm thấy "như chưa hề có cuộc chia ly". Và mong các mối quan hệ khác cũng sẽ được như thế. Rất mong.
Khi đã trải qua một cuộc mổ và một chút nữa thì từ giã cõi đời, mình cảm thấy cuộc sống là đáng quý lắm và chẳng có nhiều thời gian nữa nên cần phải sống vui vẻ, muốn vậy, mình cần thực tập hạnh từ bi mà Đức Phật đã dạy, luôn luôn thực tập.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)