Dạo này SG nhiều quán bún đậu mắm tôm quá thể. Mình ăn được mắm tôm nhưng không khoái món này lắm. Tuy thế vẫn đi ăn quán của em trong công ty mới mở. Ngon, sạch sẽ (từ trưa đến giờ bụng vẫn ổn).
Hôm qua đến khai trương quán với em nó, về nhà nhắn tin cho bạn Khanh, bạn bảo giờ người ta kinh doanh, làm thêm ngoài nhiều quá, hay là hai đứa mình mở quán ốc. Hihi, nghe mức lời hàng tháng 15tr cũng ham đấy nhưng khổ thay cả tháng biết có vào bếp được một lần trọn vẹn không hay toàn về nhà lúc cơm canh dọn sẵn, nấu không tốt làm sao mà bán hàng ăn chứ nhỉ. Gì chứ khoản ẩm thực mình chẳng tinh tế lắm, chỉ có quán nào nấu quá tệ thì mới cảm nhận được, với lại chả có tâm hồn ăn uống thì khó mà mở quán ăn.
Dạo này công việc ít, cũng buồn lắm, chẳng có cái hăng hái, say mê như trước. May là còn có chút vẽ vời nên tối tối vẫn luyện nét. Siêng năng vẽ hoa nên dường như tay cũng mềm hơn. Ờ, mà bảo làm gì bây giờ thì chắc mình chẳng có hứng thú bằng vẽ. Thơ ca thì lúc được lúc không, chỉ còn có vẽ là chưa thấy mất hứng. Dù sao thì cũng còn có cái để yêu, để mê. Mà tối qua làm được mấy bông sen bằng cánh hoa hồng ép khô, thấy hay lắm. Sáng nay đã nghĩ ra một ý tưởng khác, không dán lên giấy trắng nữa, sẽ dán cách khác. Ui, mình thích, thích.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét