Thứ Ba, 9 tháng 7, 2013

Mẹ đẹp hơn con rồi

Tối qua, mẹ nó đi làm về và cả nhà bắt đầu ăn tối. Nó nhìn mẹ nó chuẩn bị đồ ăn, rồi tự nhiên nó nhìn dưới chân mẹ nó và nói "mẹ sơn móng chân hả?", mẹ nó ngập ngừng không nói gì, nó tiếp "ai cho mẹ sơn móng chân". Mẹ nó ngại ngại thanh minh vài câu. Rồi tự nhiên nó đi ra phòng khách khóc và nói câu này "ai cho mẹ sơn móng chân, mẹ sơn móng chân là mẹ đẹp hơn con rồi, òa òa...". Ui giời ui, bố và bà không nghe rõ nhưng bác buồn cười quá nói lại thì cả nhà không ai nhịn được cười. Rồi mẹ nó nói câu gì đó dỗ dành rằng trẻ em không được sơn, không cần sơn, sau đó thì nó im và quay vào bàn ngồi ăn cơm.

Chết thật thôi, mới tý tuổi à. Mà ở nhà mình chẳng khen bé đẹp bao giờ nhưng những người quen biết khi nhìn thấy bé dễ thương cũng hay khen, vì thế bé có vẻ hơi quan tâm đến bề ngoài. Tính cách này cả nhà đang nắn dần dần. Hy vọng bé sẽ chú tâm đến việc học hơn.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét