Chủ Nhật, 13 tháng 10, 2013

Vài suy nghĩ nhân ngày đất nước chia tay Đại tướng Võ Nguyên Giáp

Ngày hôm qua thực sự là một ngày quốc tang theo đúng nghĩa của nó, là tiếng thổn thức, nghẹn ngào của hàng triệu con tim người Việt chia tay vị Đại tướng tài hoa và đức độ. Người đã đi xa, để lại những trang sách hào hùng về lịch sử đấu tranh giành độc lập của đất nước, của dân tộc Việt Nam.

Nhân ngày quốc tang, những thước phim về cuộc chiến đấu của người Việt Nam đối với những lực lượng xâm lược lại được phát trên nhiều kênh truyền hình. Nhìn những thanh niên Mỹ mặt sáng với thân hình cao lớn vác chiếc túi to có lẽ cũng dài cỡ chiều cao chắc dùng để đựng đồ, tôi cứ suy nghĩ mãi rằng tại sao VN lại bị người của nước khác xâm chiếm. So sánh với các cuộc chiến đang diễn ra ở đâu đó trên hành tinh thời gian này, nó chẳng giống về lý do để một quốc gia này đem quân đội và vũ khí tới chiếm đóng ở một quốc gia khác. Đất nước Việt Nam và người VN yêu hòa bình, nếu không tin thì xin cứ nhìn vào dòng người viếng Đại tướng thì sẽ hiểu, vậy thì tại sao và tại sao người Việt lại phải chịu đựng quá nhiều đau thương và mất mát đến thế.

20 nghìn người nằm xuống ở Côn Đảo, 10 nghìn người ở nghĩa trang Liệt sĩ Trường Sơn, cũng 10 nghìn người ở nghĩa trang Đường 9 Quảng Trị, những nghĩa trang liệt sỹ lớn của đất nước, còn nhiều nơi, nhiều nơi khác rải rác trên khắp các mảnh đất của VN, máu đã đổ nhiều đến thế nào cho ngày hôm nay, trời xanh, mây trắng và giấc ngủ yên bình của trẻ thơ.

Muốn viết nhiều nữa nhưng dường như không thể viết nổi vì nước mắt cứ lăn dài vì thương.

Chia tay Người, kính dâng Người lòng biết ơn vô hạn của con, một người dân Việt Nam.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét